Ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh

      19

Yết đế yết đế, bố la yết đế, tía la tăng yết đế, nhân tình đề tát bà ha. Cũng tức là: nỗ lực cố gắng, cố gắng hơn nữa, nỗ lực thêm rộng nữa, bờ giải thoát trên đây rồi...

Bạn đang xem: Ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh


Bát Nhã tía La Mật Đa tâm Kinh (Prajnaparamitahridaya Sutra) là 1 trong những kinh căn bản và phổ biến của Phật Giáo Đại Thừa. Bài xích kinh này là 1 trong những trong các bài kinh của cục Bát Nhã kết tập tại Ấn Độ qua bảy nắm kỷ, từ thời điểm năm 100 T.C.N. Cho 600 C.N. Khi được truyền quý phái Trung Hoa.Tâm khiếp đã được nhiều vị cao tăng chuyển dời từ giờ đồng hồ Phạn sang trọng tiếng Hán: ngài Cưu Ma La Thập dịch vào tầm khoảng năm 402-412 C.N., ngài Huyền Trang dịch năm 649 C.N., ngài Nghĩa Huyền (700 C.N.), ngài Pháp Nguyệt (732 C.N.), ngài chén Nhã với Lợi Ngôn (790 C.N.), ngài kiến thức Luận (850 C.N.), ngài Pháp Thành (856 C.N.) và ngài Thi Hộ (980 C.N.). Vào các bản dịch nầy, bạn dạng dịch của ngài Huyền Trang là rộng lớn nhất.
Riêng tại Việt Nam, bạn dạng dịch của ngài Huyền Trang được đưa sang chữ quốc ngữ Hán Việt với thường dùng để trì tụng hằng ngày. Quý khách cao tăng cũng có thể có phát hành những sách để giải thích nghĩa kinh, trong số ấy các sách của quý Hòa thượng yêu thích Thiện Hoa, phù hợp Thanh Từ, với Thích độc nhất vô nhị Hạnh là phổ thông nhất.

Xem thêm: Shop Quốc Tế Trên Shopee Giá Rẻ Và An Toàn, Top 5 Shop Quốc Tế Uy Tín Trên Shopee


*

Quán trường đoản cú Tại người tình Tát hành thâm chén nhã tía la mật nhiều thời, chiếu loài kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách.
Xá Lợi Tử, sắc đẹp bất dị không, ko bất dị sắc, dung nhan tức thị không, không tức thị sắc, lâu tưởng hành thức diệc phục như thị.
Bồ đề tát đõa y bát nhã cha la mật đa cố, trung tâm vô quái ác ngại, vô quái trinh nữ cố, vô hữu mập bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu vớt cánh Niết bàn.
Cố tri bát nhã ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ độc nhất vô nhị thiết khổ, sống động bất hư.
*

*
*
*
*
*
*
*