Quá nửa đời phiêu bạt con lại về úp mặt vào sông quê

      21

Cuối mon 8 năm 2002 Hội Nhạc sĩ VN tổ chức trại biến đổi hợp xướng sinh sống Vũng Tàu, tôi thâm nhập trại và dồn thời gian viết phù hợp xướng “Hạt bụi”. Hạt bụi là một thứ nhỏ dại nhoi, không tồn tại gì đáng để ý. Nhưng tín đồ ta hay nói, con bạn cũng chỉ nên hạt bụi, sinh ra từ cát những vết bụi rồi quay trở lại với cát bụi. “Hạt vết mờ do bụi nào hóa kiếp thân tôi/ Để một mai tôi về làm cát bụi” – (Trịnh Công Sơn). Tôi cân nhắc rất các về biểu tượng con tín đồ bé nhỏ tuổi với cuộc sống đời thường ngắn ngủi trong thiên nhiên rộng bự vĩnh hằng, vẫn được biểu đạt bằng hiệ tượng hợp xướng. Tôi ý muốn có cả dàn phù hợp xướng trăm người, ngàn người để hát về “hạt bụi” nhỏ dại nhoi…

Trường hợp tôi viết bài bác hát “Khúc hát sông quê” cũng là một bất ngờ.

Bạn đang xem: Quá nửa đời phiêu bạt con lại về úp mặt vào sông quê

Cuối tháng 8 năm 2002 Hội Nhạc sĩ VN tổ chức triển khai trại biến đổi hợp xướng ngơi nghỉ Vũng Tàu, tôi thâm nhập trại cùng dồn thời hạn viết đúng theo xướng “Hạt bụi”. Phân tử bụi là một trong thứ nhỏ tuổi nhoi, không tồn tại gì xứng đáng để ý. Nhưng người ta hay nói, con fan cũng chỉ với hạt bụi, xuất hiện từ cát vết mờ do bụi rồi trở về với cat bụi. “Hạt những vết bụi nào hóa kiếp thân tôi/ Để một mai tôi về làm cat bụi” – (Trịnh Công Sơn). Tôi suy nghĩ rất những về mẫu con tín đồ bé bé dại với cuộc sống đời thường ngắn ngủi trong thiên nhiên rộng khủng vĩnh hằng, sẽ được mô tả bằng bề ngoài hợp xướng. Tôi ước ao có cả dàn vừa lòng xướng trăm người, ngàn con người để hát về “hạt bụi” nhỏ nhoi…

Đang vật dụng lộn với “hạt bụi” thì ông chúng ta thơ Lê Huy Mậu (quê xứ Nghệ sống nghỉ ngơi Vũng Tàu) đến rủ đi nhậu. Mậu đã nâng tôi thoát khỏi dòng mạch cảm hứng đang dồn nén, khá căng thẳng. Vậy là đi. Nhậu tưng bừng. Nhậu mút mùa. Nhậu khuya lắm new về. Trước lúc ra về, Lê Huy Mậu gửi tôi mấy bài xích thơ nhờ xem và nhờ chuyển in báo âm nhạc cho anh. Chả là dịp đó Mậu đã viết đối kháng xin vào Hội đơn vị Văn VN. In thêm 1 chùm thơ bên trên báo văn nghệ của hội sẽ tăng thêm sức nặng nề cho vấn đề vào Hội của anh. Tôi hứa đã đọc với chùm thơ hay thì sẽ gửi in mang đến anh.

Nhậu xong xuôi cũng sẽ khuya, Mậu chở tôi về chống rồi phân chia tay, vì cũng đã say nhừ. Tôi ngừng hoạt động ngủ vùi. Sáng dậy chạy ra biển lớn tắm đến “giã rượu”. Tắm rửa nửa giờ mà lại khi lên bờ vẫn còn chếnh choáng. Về phòng, tôi thấy bên trên bàn những bài bác thơ của Mậu. Chợt nhớ rằng phải đọc xem sao. Tôi ngồi vào bàn đọc, và khi gọi đến bài thơ dài “Khúc hát sông quê” thì lặng người xúc động.

Đây ko phải là 1 bài thơ độc lập, mà là một trong những chương vào trường ca chưa in của Mậu. Siêu lạ là chương ngôi trường ca này có tác dụng tôi cảm động, nó có tác dụng tôi thấy tất cả một điều gì đó thật xa xăm, sâu thẳm cuốn hút tôi. Thế ra quê Mậu cũng giống như quê tôi. Cũng dòng sông đôi bờ phù sa. Cũng phần đa kiếp bạn lam lũ. Cũng lòng yêu thương thương và nhân hậu. Tuy thế Mậu đã đã bắt được dòng hồn quê nguyên ủy vào con fan quê của Mậu. Mộc mạc, chân tình, nhưng độc đáo và khác biệt và day xong đến ko ngờ:

Quê hương ta nghèo lắmta rửa rau xanh bến sông cho nhỏ cá cùng ănta mổ lợn con quạ khoang cũng ngồi chờ chia thịtcá bên dưới sông cũng đều có tết như người

Những câu thơ khiến cho tôi ứa nước mắt.

Tôi gọi lại bài bác thơ và chủ yếu những câu thơ thứ nhất đã ngân lên âm nhạc. “Quá nửa đời phiêu dạt/ ta lại về úp khía cạnh vào sông quê”, (khi đó tôi vắt chữ ta bằng chữ con để xác minh sông cũng là Mẹ). Rồi tôi gọi lần trang bị ba, chọn lọc và viết lại một vài câu thơ của anh ấy cho phù hợp với sự cách tân và phát triển của âm nhạc. Lần này thì toàn cục bài hát đã ngân lên trong tôi. Tôi mang giấy nhạc ra, và chỉ việc chép lại bản nhạc đang lưu vào bộ lưu trữ trong đầu tôi. Gồm có câu nhạc sẽ vang lên, nhưng mà lời thơ lại không hợp với các nốt nhạc. Tôi cứ để trống phần lời, vì chưng với tôi, lúc viết nhạc, tôi khôn xiết chú trọng mang đến khúc thức bản nhạc, như âm nhạc là 1 trong tác phẩm độc lập, không phụ thuộc vào vào lời thơ. Khi phổ nhạc mang đến thơ, tôi ko thích âm nhạc phải “chạy theo” thơ, tiến công mất tính hòa bình của nó để rồi ở đầu cuối chỉ thành một thành tựu “hát thơ”. Tôi mong muốn nó là 1 nhạc phẩm trả chỉnh, chỉ dựa trên cảm giác của thơ, dựa vào lời thơ để làm nên một trí tuệ sáng tạo mới trong một loại hình khác. Khi viết dứt phần nhạc, tôi viết lời cho các câu nhạc còn để trống. Nhiều câu thơ thiết yếu bê nguyên xi vào phiên bản nhạc được, ví dụ:

Này chiếc sôngngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹphiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ tasao hồi trước ta dễ ngoan mang lại thếmẹ mang đến ta một xu bánh đa vừng

tôi nên viết lại cho phù hợp với âm nhạc:

Ơi dòng sông quê, dòng sông quêSông còn ghi nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹVời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Hoặc vào thơ Mậu viết:

Trên bãi sôngta trồng cây cải tươita ăn uống lá còn ong bướm thì hút mậtlúa gặt rồi - còn sót lại rơm thơm

Tôi vô cùng thích câu “lúa gặt rồi - sót lại rơm thơm” nhưng lại để giữ được câu đó, tôi nên dẫn dắt bằng những hình hình ảnh quen nằm trong ở chốn sông quê “con cá bên dưới sông, cây trồng trên bãi”như một sự hiển nhiên. Nhờ cái sự hiển nhiên này mà nó làm “đòn bẩy” mang đến câu tiếp sau “lúa gặt rồi - còn còn lại rơm thơm” mang được chân thành và ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc bất ngờ.

Nói chung, ca từ nhiều khi mang tính mong lệ mà lại vẫn chế tạo ra được tuyệt hảo mạnh vì nó sẽ có âm thanh mang vác, gửi tải, chắp cánh.

Và sau cuối là câu kết, gói lại, cũng là mở ra hình tượng dòng sông quê, chính là hình tượng bạn mẹ, hình tượng quê nhà mãi mãi trào dâng trong trái tim trí từng người: “Một loại xanh trong chảy mãi tới vô cùng”. Câu thơ này không có trong bài bác thơ. Khi viết ngừng bài hát, tôi tặng Lê Huy Mậu câu này để kết bài bác thơ, cùng Mậu vô cùng vui.

Xem thêm: 4 Bước Tuyển Ctv Bán Quần Áo Online, Tuyển Cộng Tác Viên Bán Hàng Quần Áo

Bài hát viết xong khá nhanh. Chắc hẳn rằng đây là bài xích hát tôi viết sớm nhất có thể trong đời viết nhạc của mình. Lúc đó mới gần 8 giờ đồng hồ sáng. Trong phiên bản thảo đầu tiên của bài xích hát này được ghi “Vũng Tàu, ngày 2.9.2002”.

Tôi vui lòng gọi điện thông báo cho Lê Huy Mậu với bảo anh mang lại nghe rồi thuộc đi ăn sáng. Mậu phóng xe sản phẩm đến, ngồi trên loại giường trải drap trắng phẳng lì. Tôi pha ấm trà nóng rồi hát đến Mậu nghe. Mậu nghe siêng chú, mang đến câu kết thúc thì bất ngờ anh nằm té ngửa bên trên giường, nhì tay giang ra như một cây thánh giá. Tôi quan sát mặt anh như sưng vênh vác lên với tình cảm khó tả. Tôi hỏi: “Sao ông lại ở đuỗn ra thế? Phổ vậy được không?”. đột nhiên anh ngồi vùng dậy, cùng nói một câu khá bất ngờ với tôi: “Anh làm tôi danh tiếng đến chỗ rồi! bài xích hát này tôi tin là mọi người sẽ hát…”.

Chúng tôi đi ăn uống sáng cho đến chiều buổi tối thì cảm nhận điện của tập thể nhóm ca sĩ thủ đô đang hát sinh sống Vũng Tàu. Cuộc gặp mặt gỡ tối ấy mặt bờ biển, NSND Thu Hiền đã cầm bạn dạng nhạc hát mang đến mọi bạn nghe cùng chị nói vui “Anh đến Thu nhân hậu độc quyền bài này nhé”. Tiếp đến Thu nhân hậu thu thanh ở thành phố sài gòn và rước tên Allbum là “Khúc hát sông quê”.

Khi quay trở lại Hà Nội, tôi đưa bài xích này đến VTV và chọn giọng hát Anh Thơ. Tôi gồm nghe Anh Thơ hát vài lần và nghĩ, giọng Anh Thơ sẽ phù hợp với bài hát này, sự trong trắng và chuẩn mực sẽ tạo cho bài hát đẹp hơn. Tôi đem phiên bản nhạc cho nhà mang lại Anh Thơ. Anh Thơ đang nấu bếp, ship hàng ông bố ông xã bị ốm, nhưng cũng để dành chút thời hạn xem bản nhạc cùng nghe tôi hát qua vài ba lần. Anh Thơ có vẻ như thích thú, vừa nấu bếp vừa tập, và nhận lời thu tiếng, thu hình bài xích hát này. Khi thu thanh, Anh Thơ đã gần như là thuộc bài xích hát. Chỉ thu vài lần là OK. Các kỹ thuật viên của đài bởi quá thích buộc phải đã “cóp” đĩa về đơn vị nghe, cho dù không được phép. Vài ba tuần sau đó, bài bác hát được trình làng lần trước tiên trong công tác Tác phẩm mới của VTV. Tôi ko ngờ nó lại được công chúng ưu thích đến thế. Phần nhiều từ đó, ngày nào bài bác hát này cũng rất được hát chỗ này nơi khác, rồi nó thay đổi một “hội chứng” với tên Khúc hát sông quê.

*
Nguyễn Trọng Tạo, Anh Thơ, Lê Huy Mậu

Cuối năm đó, Lê Huy Mậu được kết nạp vào hội nhà Văn cùng với số phiếu tốt đối. Thỉnh thoảng anh gọi điện mang lại tôi kêu khổ vày "fan" mời bia rượu suốt ngày, nhiều hôm mệt mỏi lử. Rồi cho đại hội âm nhạc tỉnh, bằng hữu bàu Mậu làm chủ tịch hội, bởi anh mua sự lừng danh nhất Bà Rịa - Vũng Tàu. Lại có người việt nam ở hải ngoại mê bài hát này mong mời cả "Nhạc cùng Lời" ra nước ngoài chơi...

Tôi mang đến châu Âu, châu mĩ lần nào cũng rất được nghe Việt kiều hát “Khúc hát sông quê” với thật nhiều thiện cảm. Có tín đồ vì thừa yêu bài xích hát này mà sẵn sàng đưa tác giả đi đây đi đó quên cả việc riêng, khiến cho tôi quan yếu nào quên được.

Đời một người sáng tác, niềm hạnh phúc là tác phẩm của chính mình được công chúng mừng đón và yêu thích. Nhưng hạnh phúc nhất cùng với tôi là nó được bạn làng tôi trung tâm đắc, chia sẻ và tự hào. Vâng, làng quê, nơi đựng dấu và hiến dâng đến ta bao tài sản lòng tin vô giá… Xin mãi mãi bái tạ làng quê!...