Nguyên nhân chìm phà sewol

      2

Đã gần 3 năm kể từ lúc thảm họa chìm phả Sewol tại Hàn Quốc xảy ra, kéo theo sinh mạng của hơn 300 nạn nhân, vào đó hầu hết là học sinh phổ thông đang vào chuyến đi dã ngoại do trường Danwon, thành phố Ansan, Hàn Quốc tổ chức.

Bạn đang xem: Nguyên nhân chìm phà sewol


*

Tuy nhiên, thảm họa đã trở thành một góc tối mang lại không chỉ người thân của các nạn nhân, nhiều hơn toàn bộ Đại Hàn Dân Quốc. Với trong đó, nhiều người thậm chí đã chỉ trích cả văn hóa nuôi dạy trẻ em của người Hàn - vượt chú trọng vào việc tuân lệnh, mà không thể tự đưa ra quyết định trong tình huống hiểm nghèo.

Vụ chìm phà Sewol - thảm họa được đánh giá là "không đáng có"

Hệ quả thì chúng ta cũng đã biết - tàu chìm. Nhưng vấn đề nằm ở những quyết định cực kỳ khó khăn hiểu của thuyền trưởng cùng thành viên đoàn tàu, lúc liên tục đưa ra thông tin cho du khách giữ nguyên vị trí, thay vì chưng một yêu cầu được cho là "hợp lý" hơn là sơ tán.


*

Để rồi đến thời khắc quyết định, chỉ 2 thuyền cứu hộ trên tổng số 44 thuyền trên tàu được hạ thủy, giúp 179 người sống sót, hơn 300 người còn lại được xác định đã chết.


"Nếu như mọi người nhảy xuống nước... Họ tất cả thể đã được cứu. Nhưng công ty chúng tôi được dặn là ko được di chuyển, ko được ra ngoài."


Thảm họa thậm chí còn kéo theo nhiều hệ luỵ khác, khi không nhiều nhất 2 thợ lặn thâm nhập cứu hộ tử nạn. Vậy nên bao gồm thể nói trách nhiệm của thuyền viên cùng đặc biệt là thuyền trưởng là cực kỳ lớn.

Thế nhưng, nhiều ý kiến cũng mang lại rằng văn hóa lâu đời của Hàn Quốc đã góp phần khiến đến hậu quả của vụ tai nạn thêm phần thảm khốc. Tại sao tất cả quý khách nhất loạt ở lại tàu như lời khuyên nhủ của thuyền viên, kể cả khi tình hình đã trở đề xuất vô vọng?

Theo Michael Breen - tác giả nhiều cuốn sách nổi tiếng, thì đó là vì văn hóa Hàn Quốc đã dạy nhỏ người ta về dòng gọi là "tính phân cấp" (tiếng Anh gọi là hierarchical culture)."Người trẻ được giáo dục rằng cần phải tôn trọng, tuân thủ theo đúng những quyết định của đơn vị chức trách nhưng mà không cần phải thắc mắc" - trích lời Michael Breen.

Xem thêm: Lớp 4 Học Những Môn Gì - Danh Sách Các Môn Học Lớp 4

Kyung Lah - đơn vị báo của CNN phân chia sẻ: "Văn hóa này còn có thể đào tạo ra một thế hệ trẻ em, học sinh biết vâng lời. Chúng được dặn ngồi yên bởi những người lớn hơn, đề nghị tất nhiên bọn chúng sẽ ngồi yên. Điều này khiến các bậc cha mẹ thực sự đau lòng, vì chủ yếu họ đã góp phần truyền thông điệp vâng lời người lớn cho bé mình."


*

Nhưng có thực là văn hóa nuôi dạy bé của Hàn Quốc đáng bị chỉ trích?

Sự thật thì văn hóa ko phải là câu trả lời đến những gì đã xảy ra!

Vào thời điểm cú bẻ quặt xảy ra, bé tàu vốn đã đạt tới độ nghiêng rất nặng nề để di chuyển, với thậm chí là nguy hiểm nếu di chuyển.

Tuy rằng hiện tại, lựa chọn nhảy xuống mặt nước đầy sóng gió từ độ cao 12m tất cả vẻ khiến nhiều người nuối tiếc, nhưng trong hoàn cảnh này, việc lựa chọn ở lại tàu đem lại tỉ lệ sống sót cao hơn, nhất là trong tình huống nhận được lời thông tin của thuyền trưởng.


*

Theo Richard Westcott - chuyên viên về mảng bình an du lịch của đài truyền hình bbc Travel: "Quan niệm cơ bản trong tình huống đó luôn luôn là ở lại tàu, vì con tàu chính là thuyền cứu hộ an ninh nhất. Việc ở lại tàu sẽ an toàn hơn, thay vị mạo hiểm nhảy xuống nước".

Hơn nữa, vào một luận điểm vày Breen đưa ra tất cả đoạn "những người không theo mệnh lệnh của thuyền viên là những người sống sót" - lại ko đúng lắm với thực tế. Lim Hyung Min là một học sinh may mắn sống sót, đã không hề làm trái ý của thuyền viên. Cô nhỏ nhắn vẫn ở chỗ cũ, nhưng may mắn là phòng của cô nằm gần với nơi đội cứu hộ lặn xuống cứu. Tuyệt Shin Young Ja - cụ bà 71 tuổi cũng mang lại biết sở dĩ bà sống sót bởi vì ngồi coi tivi bóc khỏi bạn của cụ. Chiếc truyền ảnh đó nằm gần cửa sổ, và đội cứu hộ cũng giải cứu được cho bà.

Vấn đề nằm ở chỗ, vào quy chuẩn bình yên tại nhiều quốc gia vẫn ưu tiên việc lắng nghe lời hướng dẫn của nhà chức trách - ở đây chính là các thuyền viên với thuyền trưởng. Theo Kim Su Bin - một học sinh bao gồm mặt trên chuyến tàu tử thần đó thì tất cả hành khách đều ko nhận được bất kỳ chỉ dẫn bình an nào trước cùng trong suốt chuyến đi.

Điều này chứng tỏ nhà tàu đã không làm tròn bổn phận của mình. Hơn nữa, việc đánh giá bán sai tình trạng và lối hành xử vô trách nhiệm của thuyền trưởng cùng thủy thủ đoàn mới là thủ phạm của tất cả, cùng sự thật là họ đã phải trả giá. Thuyền trưởng nhận mức án tù tầm thường thân với tội danh "giết người" (rút từ án tử hình theo lời đề nghị của công tố viên), còn các thuyền viên bị phạt tù đọng từ 18 mon đến 12 năm tùy thuộc vào trách nhiệm của mình.


*

Thuyền trưởng Lee Joon Seok (áo đen, quần đùi) rời tàu. Lúc lực lượng cứu hộ tiếp cận nhỏ tàu, thuyền trưởng và các thành viên thủy thủ đoàn là những người đầu tiên tìm phương pháp thoát thân. Thậm chí họ bỏ đồng phục để lên tàu cứu hộ.